KATÊ NĂM ẤY…

KATÊ NĂM ẤY…

Chế Mỹ Lan

Truyện ngắn

Những tia nắng ban mai lọt vào khe cửa xuyên qua căn phòng nhỏ xinh xắn nằm phía trước khu vườn đầy ắp cánh hoa sứ lan tỏa mùi thơm ngào ngạt. Duyên vươn vai ngồi dậy, xô nhẹ cánh cửa sổ, chồm người ra hít thở không khí trong lành. Nàng xuống bếp, chậm rãi ăn sáng, thay áo dài chuẩn bị đi học. Thủy Tiên và Mỹ Ái í ới gọi vọng từ nhà bên kia.

– Lẹ lên mầy ơi, kẻo trễ bây giờ.

Tiếng kêu nghe rất rõ bởi vì nhà Mỹ Ái và nhà Duyên chỉ cách nhau một cái vòng thành, có chuyện tâm sự Duyên cứ bước qua một loáng là tới.

– Xong rồi nè, Duyên qua bây giờ đây.

Cả đám cuốc bộ đến trường. Trường cũng gần, độ mươi phút. Chúng bạn tản bộ mỗi ngày, vừa tập thể dục vừa khoe chiếc áo dài mới may. Áo dài Chăm mình vừa đẹp vừa rất hấp dẫn không khoe thì hỏi có uổng không. Bỗng Duyên nghe tiếng của ai đó rất quen.

– Chào mấy cô nương, đợi đi với.

Trọng vừa nói vừa bước tới gần. Bỗng đôi chân Duyên cứ bước thật nhanh như trốn tránh một cái gì đó. Không phải chỉ hôm nay, mà đã từ lâu lắm rồi cứ mỗi lần gặp anh chàng này là Duyên từ một cô gái hoạt bát năng động trở thành rụt rè ít nói như người bị điểm huyệt. Nàng mất cả vẻ tự nhiên. Chúng bạn huyên thuyên nói chuyện, riêng Duyên chỉ biết im lặng rảo bước. Thỉnh thoảng Trọng nhìn sang Duyên hỏi:

– Duyên thế nào? Im ắng vậy?…

Duyên đưa tay bấu thật chặt cái cặp sách đen. Và cứ thế. Nàng thấy như tay chân mình thừa ra, mỗi lần Trọng liếc qua. Duyên khó chịu khi phải đối diện với ánh mắt như có ma lực ấy của chàng bởi nó làm nàng mất cả tự nhiên. Nàng bước nhanh hơn. Mãi sau phát hiện rằng mình đang bước hơi xa so với các bạn, Duyên bỗng dừng lại một chút để cả đám theo kịp mình.

Trọng hơn Duyên hai tuổi nhưng học cùng khóa. Thuở ấy anh hay bị cô giáo đánh đòn mỗi khi khám tay. Khổ nỗi Trọng hay bi cô kiểm tra khi phải hối hả đến trường sau khi giúp mẹ coi bò ngoài đồng về. Nhà nghèo nên anh làm mọi thứ từ thuở còn bé. Cô giáo la mắng, có khi sẵn cây thước trên tay, dện thẳng vào đầu Trọng. Nghĩ cũng lạ, cô giáo Chăm lại không thích ngó thấy bàn tay học sinh Chăm nhem nhuốc bởi phải làm việc đồng áng. Còn với mấy đứa trắng trẻo thì cô lại có ánh mắt nhìn khác. Bởi không muốn nhìn mặt cô giáo, Trọng đã bỏ học mất hai năm, khi nghe cô giáo đổi sang trường khác, anh mới vào học lại.

Trọng có đôi mắt buồn to tròn đen lánh sáng rực. Da ngâm ngâm, mũi thẳng, tóc gợn sóng bồng bềnh và thường chải qua bên phải. Nhà ở xa trường nên Trọng thuê nhà trọ cách nhà Duyên hai căn. Trọng ở cùng với người chị tên Trang. Chị Trang cũng là bạn rất thân với chị Hương, chị kế của Duyên, nên chị ấy thường hay qua nhà Duyên chơi.

Hôm nay tiết cuối cùng là tiết toán. Trời, sao mà nó dài dằng dặc vầy nè!  Duyên thấy nó khô khan làm sao ấy! Sin sin cos, cos như muốn làm nổ đầu. Nàng chỉ mong cho xong tiết học. May tiếng chuông kịp đến. Duyên mừng rỡ thu xếp sách vở đi như lao khỏi lớp. Sắp tới cổng, tự dưng Duyên cảm giác như đôi má của mình nóng bừng lên. À, thì ra Trọng đã đứng đó tự lúc nào và như đang đợi cô. Cô vờ như không thấy và nhanh nhẹn lẻn qua qua nhóm người đang tụ tập, bước thật nhanh. Miệng lầm bầm cái gì không hiểu,

– Cái chăn này thật đáng ghét. Sao mỗi khi ta muốn bước thật nhanh thì lại bị vướng lại như vậy.

Trọng nhìn theo dáng điệu vừa thẹn thùng vừa lúng túng của Duyên. Anh cảm thấy nó vừa buồn cười nhưng lại rất dễ thương. Trọng bước tới gần.

– Cô nương đang nói với ai thế? Bộ có ai to gan dám chọc tiểu thư nhà ta, Trọng cho nó một trận. Trọng đưa hay tay lên khoe bắp thịt rắn chắc của mình.

Tiết Hóa là tiết cuối được cho nghỉ. Trọng bảo chờ Duyên cho Trọng về ké, để lấy giùm cho chị Trang chiếc khăn hôm qua bỏ quên ở nhà Duyên.

– Áo Duyên mặc dễ thương lắm. – Trọng bỗng nói – Mấy bận nhìn trộm Duyên mặc áo dài đi ngang qua đây, Duyên có biết đâu.

– Chọc người ta hoài, – Duyên nói.

– Thiệt mà!

Mặc dầu quen Trọng đã ba năm từ chàng ở trọ nhà kế bên, nhưng Duyên chưa có dịp nói chuyện đối mặt như hôm nay. Anh hỏi về học hành, về nhà Duyen sắp đi Mỹ, rồi mơ mộng tương lai… Chuyện trên trời dưới đất, vậy mà đã về tới nhà hồi nào không hay. Trọng đứng ngoài cổng chờ Duyên đi vào lấy khăn. Duyên bước ra tay không, mặt rầu rầu.

– Thôi, không thấy thì thôi vậy, Duyên vô đi. Trọng quay lưng đi nhanh vào ngõ hẻm. Bỗng nàng hiểu: Trọng chỉ muốn đi cùng đường để nói chuyện với nàng.

Tối hôm ấy Duyên cảm thấy ấm áp lạ. Nàng nhớ ánh mắt Trọng và giọng nói của Trọng, dáng đi và nụ cười… tất cả như ám nàng. Trọng có sức hút kì lạ, không phải ở đôi mắt sâu và buồn buồn như chứa đựng một khoảng trời xa xăm nào đó, không phải ở mái tóc dợn sóng bồng bềnh và đôi môi cười có duyên lộ hàm răng trắng và đều, mà bằng một trái tim đầy nhiệt huyết của một chàng trai Chăm say đắm dân tộc mình. Chàng kể lắm lúc chàng rớm nước mắt khi nhìn những bóng áo dài Chăm lướt qua con đường quê hay khi nhớ về một quá khứ vàng son của dân tộc. Chàng trăn trở cho số phận ngôn ngữ Chăm ngày càng lai căng. Nỗi lo sợ bị đồng hóa khi văn hóa Chăm đang bị vây hãm bởi văn hóa Việt đang ở thế đông, thế mạnh. Chàng thích hát các ca khúc của Đàng Năng Quạ, Amư Nhân. Chàng mê giọng hát Chế Linh. Một lần, trong đêm thâu thanh vắng, nghe Chế Linh hát Hận Đồ Bàn, chàng đã bật khóc.

Cuối tuần này nhà Duyên tổ chức Katê. Nhóm “Nọ Chăm” trong khóa vừa về tới nhà thì bà con đã đến đông nghịt. Một năm chỉ có mỗi Katê, nên mọi người muốn quậy tung cho thỏa! Năm cuối cấp, mỗi đứa nuôi bao ước mộng. Đứa tập tành làm thi sĩ, đứa thì mơ nhạc sĩ, đứa kĩ sư… Tiệc tùng xong, “Nọ Chăm” ngồi thành vòng tròn, và hát. Đến phiên Trọng, chàng từ tốn nhẹ nhàng cầm cây đờn guitar lên, nói chậm rãi:

– Các bạn à, Katê này, Trọng hát tặng cho tất cả các bạn và riêng cho một người sắp đi xa, không biết bao giờ mới trở lại. Hát, để mỗi Katê người ấy nhớ mãi những giây phút này dù ở phương trời nào đi chăng nữa.

Trọng liếc nhanh Duyên phía đối diện. Chàng hát bài “Chiếc nhẫn Mưta”. Thỉnh thoảng Duyên bắt gặp ánh mắt ấy nhìn về phía mình… Khi xưa em bé thơ ngây, nay em khôn lớn thêm xinh, lời em nói tiếng yêu thương ngọt ngào…. ngăn sông mây cách núi, nhớ thương anh đợi chờ

Tan cuộc, Trọng đưa tiễn Lương ra về, khi quay lại càng không thấy Duyên đâu nữa…

Đêm ấy Duyên không tài nào ngủ được. Nàng cảm thấy Katê năm nay có một điều gì đó vừa thú vị, đẹp vừa lãng mạn và nhất là rất hạnh phúc.  Những nẻo đường vào plây nơi đâu cũng có không khí tưng bừng vui nhộn. Những nụ cười tươi tắn ngây ngô hiện lên trên những khuôn mặt lam lũ của các em một cách rất rõ nét. Hình như chỉ có dịp này các em mới được amaik may áo mới để khoe với các bạn bè, các em được ăn bánh sakaya, ganraung ya,…

*

Duyên ngồi thừ người nhìn ra cửa sổ. Nàng nhớ lại những hình ảnh cả đám đi Katê trên tháp Po Klaung Girai tuần trước. Lần đầu lên Katê trên tháp. Hình ảnh thiếu nữ Chăm đội thong hala, ciet bánh trái, với màu áo và nụ cười… chậm rãi đi lên tháp khiến tâm hồn nàng rạo rực lạ.

Sáng ấy trời lất phất mưa, mưa làm rạng rỡ thêm những môi cười. Mưa vô tình làm ướt những chiếc áo dài khiến mấy cô thôn Chăm trông càng xinh tệ. Đẹp và quyến rũ lạ lùng. Nó như chứa đựng sự bí ẩn vượt qua kham khổ đời thường. Đây chắc là bức họa đẹp nhất đời mà chưa họa sĩ nào đụng cọ đến, Duyên miên man suy nghĩ như thế đến lúc lên đồi tháp lúc nào chẳng hay.

Không khí linh thánh của lễ hội cuốn hút hồn Duyên khó cưỡng. Bầu trời và mặt đất, cỏ cây và con người như hòa nhập vào một cõi linh thánh huyền bí. Điệu múa, tiếng kèn Xaranai, nhịp trống Ginơng, Baranưng,… như đưa con người siêu thoát khỏi cõi trần tục để tiếp cận cảnh giới siêu nhiên nhưng vẫn muốn dẫn tâm hồn đứa con Chăm tha hương phiêu giạt trở về với cội nguồn tổ tiên.

Đột ngột nét mặt Duyên trở nên trầm ngâm. Mình sắp phải rời xa quê hương, xa tháp Chăm để theo gia đình sang Mỹ rồi. Nàng quay lại nhìn tháp lần cuối, như muốn khắc ghi vào ký ức mình toàn cảnh Katê làm hành trang bước vào đời. Những năm chín mươi, mọi người nghĩ rằng một khi đi Mỹ là không có cơ hội quay về. Bỗng mắt Duyên sáng rực lên như tìm thấy một báu vật:

– Gru kìa! – Nàng la lên.

Gru đang ngồi dưới bóng cây cổ thụ phía sau Tháp, tóc bạch kim dài búi cao, dáng cao lớn oai phong với vầng trán rộng và khuôn mặt phúc hậu. Gru đang thì thầm cầu nguyện hay đang suy tư về một điều gì đó.

– Đúng là ngài rồi, – Duyên reo lên lần nữa, chạy ùa tới phía Gru.

Nàng vẫy các bạn chạy tới, kính cẩn chào Gru. Gru nhìn đám trẻ và cười thân thiện. Câu chuyện cởi mở giữa Gru và đám trẻ. Duyên không tin trên cõi đời này nàng được gặp một vị làm nàng kính phục như Ngài. Nàng tự hỏi có phải chăng Po Chăm còn thương dân tộc nên ban cho Ngài xuống trần thế này chăng? Cử chỉ ân cần và điềm đạm của Ngài khiến cả đám tự nhiên và thoải mái.

– Các cháu đến từ lúc nào? Có xem được tất cả nghi thức không?  – Gru hỏi.

– Dạ thưa Gru, từ sớm ạ. Chúng cháu được xem suốt. Gặp được Ngài chúng cháu vui quá…

– Katê thiêng liêng lắm, cháu à. – Gru nói, chậm rãi. – Katê là một lễ hội truyền thống tín ngưỡng bản địa dân gian độc đáo nhất trong kho tàng văn hóa Chăm mình. Các cháu vắng mặt là uổng lắm. Lễ có qui mô rất lớn từ đền tháp đến thôn làng đến mọi gia đình và khắp nẻo vùng có người Chăm sinh sống.

– Thưa Gru, Gru có thể giải thích thêm tại sao gọi là lễ hội “dân gian bản địa ” không ạ! – Trọng e dè hỏi.

– Câu hỏi hay lắm. Hiện nay vì bỏ quên nguồn cội, nhiều người còn hiểu mơ hồ và sai lầm về Katê, từ đó gây nhiều phiền toái cho sự bảo tồn di sản văn hóa cha ông mình. “Dân gian” là yếu tố quần chúng, “bản địa” là cái đặc sắc thuộc địa phương. Đó là nét đẹp độc đáo của cư dân cư trú ớ địa phương đó. Bản địa không thuộc về tôn giáo mà là tín ngưỡng của con người, của dân tộc.

Ngài ngưng một hồi lâu, dáng đăm chiêu, rồi tiếp:

– Katê là lễ thiêng liêng tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ, tổ tiên ông bà, để con cháu tạ ơn các thần linh đã giúp mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thụ. Lễ cho con cháu tưởng nhớ đến những người đã khuất, anh hùng dân tộc, các vị Vua đã được người Chăm tôn vinh làm thần. Katê được tổ chức mỗi năm là để cho con cháu nhớ về cội nguồn dù họ có sinh sống ở đâu, họ vẫn nhớ về cố quận và luôn tự hào mình là Chăm.

Ngài lại ngưng và nhìn quanh. Quang Thành ngồi kế Duyên ghé hỏi:

– Thưa Gru, thế sao có người cho Katê là của riêng Bàlamôn ạ?

Bỗng Gru buông tiếng thở dài:

– Tội cho họ, con ạ.

Rồi như đang đối thoại với người vắng mặt, Ngài nói như kể: Ngày xưa từ thuở khai sơn lập địa, khi mà vũ trụ còn chìm trong bí mật, loài người sống lệ thuộc vào thiên nhiên, họ thấy mình rất nhỏ bé. Mỗi dân tộc đều chọn cho mình một huyền thoại tổ phụ của mình. Người Nhật chọn Thái Dương Thần Mẫu, người Việt tự nhận con cháu Lạc Long Quân và Bà Âu Cơ, còn người Chăm thì nghĩ tổ tiên của mình là Po Inư Nưgar. Bà xuống trần và truyền dạy con cháu biết trồng trọt, dệt vải, tổ chức triều đình… Từ đó con cháu Chăm luôn biết ơn trên và làm lễ tạ ơn chư thần cho mưa thuận gió hòa, đất đai phì nhiêu, cuộc sống dân lành bình an.

“Sống có nghĩa là tạ ơn” như nhà thơ Chăm Inrasara viết.

Giọng Gru lầm rầm như khấn nguyện với tâm hồn mình:

– Trên là rừng, dưới là biển, đối diện với thiên nhiên hoang dã ấy, họ cảm thấy bé nhỏ.  Mỗi khi vượt qua thử thách của thú dữ, tổ tiên Chăm đã tạ ơn thần núi phò hộ độ trì cho tai qua nạn khỏi. Vượt qua biển khơi bão tố, ta liền tạ ơn thần biển. Ba năm thành lệ, tất cả đã trở thành tục lệ. Tục lệ thành tín ngưỡng dân gian. Đến khi lập quốc, tín ngưỡng mở rộng quy mô trở thành lễ hội của toàn dân tộc. Đại lễ này được lưu truyền từ đời này sang đời khác và được bảo tồn cho tối ngày hôm nay.

– Thế Ahier, có người cho Katê là của riêng Ahier. Ngài cho chúng cháu biết thêm…

Ngài như quay về thực tại qua câu hỏi bất ngờ của Trọng. Gru nói:

– Âu cũng là mệnh số, các cháu à. Champa hiền hòa đầy lòng nhân ái, nhưng ta lại chịu áp lực từ phương Bắc, phía Đông thì toàn biển, nên đất nước này luôn bị dòm ngó, thèm thuồng… Ờ, mà quên chuyện cũ đi. Cháu Đức à, tín ngưỡng dân gian có trước mọi lễ nghi tôn giáo, dù đó là Phât giáo, Ấn giáo hay Islam… Các cháu nên nhớ, con người đến trước tôn giáo chứ không phải ngược lại. Nên nếu nói Katê là của “Ahier” thì rất sai. Katê thuộc về toàn dân Champa. Nghĩa là có cả Cru, Raglai, Chăm Ahier, Chăm Bàni,… Islam vào Champa sau này. Rồi vương quốc có xung đột nên Po Rome đã đứng ra dung hòa tôn giáo, từ đó mới có Bàni mà ta gọi Awal. Cháu thấy đó, Awal vẫn thờ cúng ông bà tổ tiên như Ahier vậy thôi.

Nãy giờ Duyên chỉ biết lắng nghe. Nàng xúc động qua từng câu từng lời của Gru. Nàng cảm thấy một nỗi đau len lén làn vào cơ thể, khi nàng thấy những nét ưu buồn chợt hiện lên khuôn mặt hiền hậu của Ngài. Ngài buồn cho mấy ngộ nhận của người Chăm hiện đại phải không? Mấy sai lầm này sẽ đưa suy nghĩ Chăm đến đâu? Gru sợ con cháu quay lưng với truyền thống dân tộc, bỏ quên nguồn gốc? Rồi số phận dân tộc này sẽ đi về đâu? Nàng nghe thương Gru biết bao! Bỗng nàng thấy hiện lên trong thần thái Gru như một vị thánh nhân. Từ cử chỉ, ánh mắt, nụ cười đến giọng điệu… Và cả khi Gru im lặng, nỗi im lặng ấy cũng toát lên nét thánh thiện.

Tất cả gây cho Duyên sự tin tưởng tuyệt đối.

Hãy mặc các cô gái Chăm đang ăn mặc lai căng. Hãy mặc những kẻ mặc cảm tự ti đang nói độn tiếng Việt tiếng Anh trong ngôn ngữ thường nhật. Và hãy mặc những người đang hiểu sai ý nghĩa hai tiếng Katê thiêng liêng. Và hãy mặc…

Duyên đang chìm trong dòng suy nghĩ thì có một đoàn người đến rước Gru. Họ bước tới với sự thành kính, trang nghiêm. Lâu nay Gru sống ẩn dật để tìm hiểu văn hóa Chăm. Chỉ những dịp lễ lớn Gru mới xuất hiện. Nghe nói ngay từ bé, Gru đã đi khắp vùng miền hẻo lánh, nơi nào có người Chăm sinh sống, nơi ấy đều in đậm những bước chân Gru.  Ngài lang thang đi tìm và lượm nhặt những dòng chữ đang hấp hối của tổ tiên ghi trên những chiếc lá buông rồi miệt mài say sưa chép lại bằng tay. Tuổi mười bảy, Gru đã mở lớp dạy tiếng Chăm, Gru đã ngày đêm âm thầm tìm vào kho tàng văn học Chăm đang bị tản mác, hy sinh cả tuổi thanh xuân để nghiên cứu văn hóa dân tộc. Sau đó Gru đã ra rất nhiều sách về văn hóa Chăm, từ điển Chăm, trường ca Ariya Chăm nhờ đó người ta thay đổi cái nhìn về văn hóa Chăm một cách thiết thực hơn. Rồi Gru lên núi ở ẩn…

Gru nói chuyện với giọng điệu nhẹ nhàng từ tốn, nhìn ánh mắt Gru, Duyên thấy được sự hài hòa vừa oai phong vừa bao dung, vừa nghiêm trang vừa diệu vợi, vừa trí thức nhưng cũng rất bình dị.

Trời bắt đầu đổ mưa. Cả bọn hối hả lên xe về plây Parik. Chia tay Gru mà lòng buồn man mác. Duyên nói lời tạ ơn trời đất về diễm phúc bất ngờ cho dù ngắn ngủi này. Mùa Katê đẹp nhất đời Duyên.

*

Rồi ngày ấy đến. Duyên theo gia đình sang Mỹ. Nàng đến một nơi mà mọi sự đều khởi đầu lại. Nàng đi học lại và tập làm quen với bạn bè và môi trường mới. Cuộc sống dồn dập trong một xã hội khoa học kỹ thuật tân tiến xua con người chạy đuổi thời gian như muốn hụt hơi. Duyên cứ áy này lo lắng không theo kịp các bạn. Nàng cắm cui vào bài vở nên mù tịt về tin tức ở plây. Lúc mới qua còn viết vài lá thư cho nhóm “Nọ Chăm” nhưng dần dần chẳng còn chút thời gian rỗi, từ đó tin về bạn bè cũng vong bặt. Bở hơi tai như vậy đến gần mười năm, nàng mới bắt đầu liên lạc lại với bọn họ.

Thảo, cô bạn xinh xắn và dễ mến, là người đầu tiên. Tụi bạn gọi nó là “Pha lê sầu” bởi nó có đôi mắt hút hồn người. Mấy thanh niên Yuon đã bị cô hút hồn, nhưng Thảo không là không. Nhờ Thảo, Duyên mới biết rằng Trọng đã là bác sĩ, hiện vẫn “phòng không”.

– Duyên mày về quê kiếm tấm chồng đi, ba mươi rồi, dễ ế lắm đấy.

Một hôm Duyên nghe phone của Thảo. Duyên ậm ừ, Thảo liền nói: – Tao biết Trọng đã chấm mày từ khuya. Mà mày cũng hơi hơi có ý chứ chẳng chơi. Thử điện cho anh chàng đi.

– Thôi đi mày ơi, mày kỳ quá, – Duyên cắt ngang. – Mười năm rồi còn gì, hồi xưa tụi tao cũng đâu có gì đâu.

– Hay để tao làm bà mai nhé? – Thảo vẫn chưa chịu.

– Nói chuyện mày đi. – Duyên nói giọng giận dỗi.

– Tao? Tao có gì đâu mà nói. – Thảo cười giòn trên phone. – Tao sắp có bé gái rồi. Lo là lo cho mày kìa, gần ba chục tuổi đầu rồi… Ngưng một lát: – Hay mầy thích Tây?

– Ui chào! Ở bên này, ao Yuon ao Tây cả khổi, nhưng tao mê ao nhà Chăm mình thôi.

Từ hôm phone cho Thảo, Duyên cứ nghe buồn buồn. Nàng như bị ám bởi lời Thảo. Mà nghĩ cũng lạ, người ta chưa lập gia đình liên quan gì đến mình cơ chứ! Chẳng ăn nhậu gì sao lại cứ suy nghĩ?  Duyên như sống lại thuở còn cắp sách tới trường. Những cảm giác khó tả ấy thay nhau ùa về khiến nàng cảm thấy như ngộp thở trong hạnh phúc chợt đến.

Chiều thứ Sáu đi làm về muộn, mẹ nói, con có điện thoại bạn từ Việt Nam. Mẹ ghi số phone nè, rảnh con gọi lại cho người ta. Duyên nghi nghi. Nàng chưa có liên lạc với ai ngoài Thảo. Hỏi, mẹ bảo hình như nó là bạn cũ của con, tên Trọng thì phải. Nàng ngây người ra, nhưng ráng giữ nét mặt bình thản. Nàng nói cám ơn mẹ, rồi bước nhanh vô phòng.

Chuông điện thoại: – Alô, Alô, Trọng đây mà… alô…

Duyên im lặng hồi lâu, rồi run run trả lời:

– Dạ, Duyên đây,… mẹ mới đưa số phone anh cho em.  Anh… khỏe không?

– Em, em… khỏe không?

Im lặng. Trọng cũng như Duyên, hai trái tim đang run lên vì sung sướng.

Thế là cuộc đời anh như được chiếu lại, nhanh và gấp hơn qua giọng kể xuyên biên giới… Từ đó hai người thường xuyên thư đi tin lại. Anh kể đã có vài cuộc tình nhưng như cứ nghe thiêu thiếu. Đôi lúc nghĩ chán chường, rồi đắm mình vào các cuộc nhậu nhẹt bù khú bạn bè. Anh có được địa chỉ của Duyên từ lâu, nhưng viết thì cứ chần chừ… Cuộc nói chuyên vu vơ bâng quơ thế, vậy mà Duyên đâm nhớ anh lúc nào chẳng hiểu. Đến nỗi ngày nào không nghe tiếng anh qua phone là không thể chịu được. Còn Trọng, mấy lần phone đâu còn giữ ý giữ tứ, sau đã mạnh dạn hơn. Chàng nói ngày qua ngày, cứ trông mong Duyên về quê.

Rồi Duyên cũng về Việt Nam. Về plây. “Nọ Chăm” vẫn còn đó, lớn phổng lên, đã nên chị nên anh. Có đứa dựng được cơ ngơi chẳng kém cạnh ai. Chỉ có điều là họ chưa làm được điều gì đó cho Chăm. Nhớ lại Katê năm xưa, trên đồi tháp thiêng… Mười năm thoáng qua như gió thoảng. Katê năm ấy họ chỉ là những cô bé ngây thơ hồn nhiên của tuổi học trò nuôi trong hồn tràn trề hoài bão tươi đẹp. Hôm nay, màu áo và nụ cười vẫn còn đó ngày càng đông vui hơn, màu tím hoa Tagalau vẫn còn đây, ngày càng nở sắc như tươi hơn, Tháp vẫn đứng uy nghi giữa trời đất như thách thức thời gian, nhưng tất cả đã đổi thay, Katê nay như đã khác. Ở trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người họ hình như đã mất mát một điều gì đó.

Không còn bóng dáng Gru. Gru nơi đâu? Một khoảng trống vắng lạ lùng dậy lên trong hồn Duyên. Ngài đã để lại trong nàng một nỗi đau ngọt ngào dịu vợi. Ngài đã vĩnh viễn rời cõi trần này, nhưng hình ảnh Ngài đã in dấu trong mỗi trái tim đứa con Chăm một tình yêu cao đẹp. Dù chỉ gặp một lần trong đời, nhưng giây phút diệu kỳ ấy mãi mãi sẽ không bao giờ xóa nhòa trong ký ức đám trẻ. Gru ơi, trên cõi vô hình nào đó, dù Ngài đang ở nơi đâu, Ngài hãy cho phép chúng con thắp lên một nén hương lòng. Hãy nhận nơi chúng con một tấm lòng biết ơn sâu sắc đối với Ngài. Chúng con xin mượn câu thơ Thôi Hộ để nói lên tâm trạng chúng con hôm nay.

Nhân diện bất tri hà xứ khứ

Đào hoa y cựu tiếu đông phong…

.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *